Tagged: viết cho một người

Sài Gòn chỉ một mình

Sài Gòn chỉ có một mình, chiều buồn. Nắng hắt nhẹ nhàng vàng ươm trên từng con phố nhỏ. Cánh hoa phượng đỏ giữa mùa rũ rượi vì một cơn mưa rào bất chợt. Quán...

Cô đơn như hoa tuyết

“Xa nhau rồi, ít giận nhau hơn anh nhé? Em sợ cảm giác hai đứa im lặng, cách xa, cô đơn lắm.” Câu nhắc nhẹ tênh, mà vọng mãi trong lòng anh. Chắc là thế, chắc là xa nhau sẽ nhớ nhau hơn, sẽ ít giận hơn, phải không em?

Anh nghĩ tới em

Băng mưa, vào quán cà phê quen, ngồi vào một góc. Gọi một tách trà, ngồi ngắm mưa bay qua cửa sổ. Chợt thấy lòng mình buồn như đã trăm năm rồi.